Điều giản dị phi thường

Đăng lúc: Thứ năm - 09/06/2011 04:29. Đã xem: 2569
Trong chuyến công tác về huyện Mường Chà, tỉnh Điện Biên, mới đây chúng tôi có ghé qua bản Huổi Quang 2, xã Ma Thì Hồ thăm các thầy, cô dạy học ở điểm bản. Tâm sự với các thầy, cô vẫn là những khó khăn chung của giáo dục vùng cao, chỗ ăn chỗ ở, đường sá đi lại, chuyện vận động học sinh, nỗi nhớ nhà… nhưng có câu chuyện để tôi trăn trở mãi.
Chấp nhận sự hy sinh
Cô giáo Đoàn Thị Hồng Vân là một trong 5 giáo viên cắm bản ở điểm trường Huổi Quang 2, cô về công tác ở Trường Tiểu học Ma Thì Hồ từ năm 2008, nhà ở bản Phủ, huyện Điện Biên. Cô đã xây dựng gia đình, hiện chồng công tác trong quân đội đóng quân ở TP Điện Biên Phủ, chẳng mấy khi vợ chồng gặp được nhau vì đặc thù công việc của chồng. Vậy là tuần nào không có việc ở trường, cô lại vượt gần 90km từ điểm trường về nhà, chiều thứ sáu về, chiều chủ nhật lên. Một hành trình mà đến như chúng tôi, những người quen với việc đi nhiều còn thấy ngán ngẩm. Thật khâm phục, một cô giáo như cô Vân, tuần nào cũng vậy rong ruổi trên đoạn đường cua gấp, chênh chao. Sức mạnh của cô cũng vì nỗi nhớ con mới 12 tháng tuổi đang nhờ bà ngoại chăm sóc. Cũng có lúc, vì đi lại quá vất vả, cô đã từng đưa con lên trường một thời gian, nhưng vì điều kiện khổ quá, ở trường nhiều ruồi, bọ chét đốt sưng người. Con khóc suốt ngày đêm, không cách nào khác cô lại phải đưa con về, xa con nhiều khi nghĩ không thể trụ được với nghề, nhưng phải quyết tâm, hơn nữa vì yêu nghề nên mới có thể nén được lòng mình. Giờ dù vất vả, mỗi tuần cô cũng cố về thăm con một lần. Cô tâm sự, không về thì nhớ mà về thì lại thương, nghe bà ngoại kể chuyện con bé cứ nhắc mẹ, mẹ đi lại khóc rồi khi về cứ quấn quýt với mẹ mà thấy xót xa. Xa con, đêm đến ở nơi hiu hắt nhớ con cứ âm thầm nuốt nước mắt, lúc về đêm nằm ôm con nước mắt lại trào ra.

 
Cô Ngân rất vui khi đã thực hiện được ước mơ.
Ở Trường Tiểu học Chà Nưa, chúng tôi lại được nghe câu chuyện của cô Phạm Thị Kim Ngân (quê ở huyện Chương Mỹ, Hà Nội) giáo viên dạy tiếng Anh. Tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Ngoại ngữ năm 2006, ở quê không được dạy học, cô làm phiên dịch cho công ty của nước ngoài, lương được 4-5 triệu đồng/tháng được 4 năm. Cuộc sống gia đình hạnh phúc, chồng công tác trong ngành Công an và cậu con trai 3 tuổi ngoan ngoãn, khỏe mạnh. Cứ tưởng yên phận với gia đình, công việc... Nhưng ước mơ mà cô ấp ủ từ ngày còn là học sinh phổ thông, rồi 3 năm theo học ngành sư phạm chỉ mong được cầm phấn đứng trên bục giảng cứ thôi thúc, nhất là mỗi lần đi qua trường học, cô lại lặng người lắng nghe tiếng giảng bài và âm thanh của lớp học vọng ra. Nó như có mãnh lực vô hình nào đó cuốn hút, và thế là khi nghe tin ở Điện Biên còn thiếu giáo viên, cô đã âm thầm làm hồ sơ gửi lên xin việc. Để đạt được ước mơ làm cô giáo của cô Ngân là cả quá trình gian nan, vất vả. Khi tạm biệt quê hương lên làm cô giáo vùng cao, ngoài chuyện nén nỗi nhớ cậu con trai 3 tuổi, cô phải đối mặt với sự thật là tình cảm vợ chồng bị sứt mẻ. Chồng nhất quyết không cho đi và họ hàng ai cũng phản đối. Cô Ngân nói với chúng tôi: Ước mơ lớn nhất của đời em nay đã thành hiện thực và một điều em rất vui là mọi người dần hiểu ra, chồng em đã đưa cháu lên trên này thăm mẹ. Công việc cuốn hút giúp em vơi bớt nỗi nhớ, dồn tất cả vào dạy bảo chăm lo cho học sinh.
Phải đâu cơm áo gạo tiền...
Cô Vân tâm sự với chúng tôi, thời giá như hiện nay, đồng lương 3.500.000 đồng, một tháng về thăm con vào những ngày nghỉ chi phí tiết kiệm cũng hết 1.500.000 - 2.000.000 đồng, vậy chỉ còn lại 1.500.000 đồng dành cho sinh hoạt. Mỗi tháng chỉ gửi cho bà ngoại được 500.000 đồng nuôi con, còn lại nhờ ông bà giúp đỡ, đã nhiều lần gia đình cứ khuyên bỏ việc, vừa đỡ vất vả, lại có điều kiện chăm sóc, gần gũi con. Nhà cô lại có quầy bán hàng ở chợ Bản Phủ, nghỉ việc đi bán hàng thu nhập cao hơn rất nhiều, chứ tính ra việc chi phí đi lại có tháng cô chẳng dành được gì cho con, mà con còn nhỏ rất cần tình cảm của người mẹ. Nhưng Vân lại nói với chúng tôi, chẳng biết thế nào mà so sánh cả, khi mình đã lựa chọn; đã gắn bó với nơi này, không thể dễ dàng từ bỏ được dù biết là khó khăn thiếu thốn. Chấp nhận sự xa cách tình cảm mẹ con nhưng rồi công việc, niềm đam mê và những học trò vùng cao đang khao khát con chữ, để nén lòng mình.
Còn với cô Ngân ở Trường Tiểu học Chà Nưa, cô cảm thấy hạnh phúc đã được làm công việc mình yêu thích, cho dù đồng lương hiện tại của cô so với ở nhà thì thấp hơn 1.500.000 đồng/tháng. Cô lên kế hoạch chi tiêu dành dụm để làm thế nào có đủ số tiền 1 năm về thăm con 2 lần. Cô chấp nhận tất cả sự xa cách biền biệt, đồng lương thấp hơn, thiếu thốn đủ thứ để thực hiện ước mơ bước chân lên bục giảng làm cô giáo, mà làm cô giáo ở vùng sâu, vùng xa thì như cô Ngân nói càng phải dồn thật nhiều tâm huyết, yêu nghề hơn.
Những thầy, cô giáo đang cống hiến cho giáo dục vùng cao, họ đã hy sinh rất nhiều nhưng có lẽ sự hy sinh lớn nhất, cao cả và phi thường như hai cô Vân, Ngân chúng tôi đã gặp, còn có rất nhiều thầy cô như vậy. Đối với họ, cơm áo gạo tiền chưa phải là tất cả, mục đích chính  là thực hiện bằng được "khát vọng được làm giáo viên".
Tác giả bài viết: Phạm Kiên Cường
Nguồn tin: Hanoimoi.com.vn
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới